Lịch sử Việt Nam

Lịch sử quân sự, nghê thuật chiến tranh & những tướng lĩnh kiệt xuất

  • Home
  • 1000 Năm Bắc Thuộc
  • Phong Kiến
  • Lịch Sử Cận Đại
  • Xã Hội Hiện Tại
  • Lịch Sử Thế Giới
Home Archive for 2016
VỢ CỦA NGƯỜI PHI CÔNG THẦN PHONG

Ghi chú: khổ quá, đây là phim các ông giời à. Mà lại là phim tình yêu, chứ không phải phim lịch sử! Nên các ông làm ơn bớt bớt việc xoi mói vào sự kiện Xô - Nhật hộ mềnh với. Mềnh cảm ơn!
//
Tetsuo Tanifuji ngồi đó, trong buồng lái chiếc Ki-27 của anh và ngoái đầu nhìn lại khung cảnh quen thuộc lần cuối. Là đồng cỏ bát ngát, là núi non, là mây trời gió biếc… Chiến tranh đã kết thúc, Nhật Bản đã chính thức đầu hàng từ 4 ngày trước và đây chắc chắn sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của Tetsuo.
Phía bên kia. Asako đang khoan thai chậm rãi bước đến. Nàng buông tay, chiếc ô trắng chợt vụt bay theo làn gió. Rồi nhẹ nhàng, nàng leo vào buồng lái, ngồi lọt thỏm phía sau lưng Tetsuo và vòng tay ôm lấy cổ chồng.
Động cơ nổ giòn, cánh quạt quay nhanh hơn, chiếc Ki-27 của Tetsuo hoà vào đội hình phi đội Thần phong (kamikaze), rời đường băng cất cánh.
Nếu đã không thể sống bên nhau, thì sẽ nguyện chết cùng nhau!
Mãi tới năm 1957, gia đình của Tetsuo mới được nhận giấy báo tử. Thậm chí còn lâu hơn, đến tận năm 1970, gia đình của Asako mới được biết tin con.
//
Chiến tranh… đau thương và mất mát. Nhưng vượt lên trên những gì đau đớn nhất lại là những mối tình kỳ lạ. Chúng sinh sôi, tồn tại trong lòng bi kịch để rồi trở nên bừng sáng lung linh mãi về sau.
+ Như Nakanishi (trong “For those we love”), dẫu biết mình chỉ còn chưa đầy 24 giờ để sống, vẫn đường hoàng đến gặp gia đình bạn gái, uống tuần rượu với bố người yêu và xin phép được cưới con gái ông.
+ Như Kenichiro Ōishi (trong “The eternal Zero”): sau chiến tranh, Kenichiro âm thầm dõi theo để đỡ đần, đùm bọc vợ và con người Thầy – cũng là đồng đội của mình: Kyuzo Miyabe. Tình yêu nảy nở, nhưng làm sao dám mở lời. Ròng rã suốt 10 năm cứ như thế, anh lặng im bên Hatsuno khi hạnh phúc cũng như khổ đau. Mãi đến khi Hatsuno gặng hỏi, hai người mới chính thức đến với nhau.
+ Hay như Hatsuyo – vợ phi công huyền thoại Saburo Sakai – người đã mòn mỏi đợi tin chồng suốt bao năm với con dao găm luôn bên người. Chỉ cần nghe tin Sakai không trở về, nàng sẽ tự cắm nó vào ngực mình.
Và như đôi vợ chồng trẻ: Tetsuo & Asako trong sự trớ trêu của định mệnh. Khi tất cả đã kết thúc, Nhật Bản đã đầu hàng… những tưởng Tetsuo đã có thể sống sót qua cuộc chiến khốc liệt nhất trở về bên Asako, thì anh và đồng đội lại bị cuốn vào tấn bi kịch cuối cùng.
Vào thời điểm đó, dù đã tuyên bố đầu hàng đồng minh, nhưng Liên Xô vẫn tiếp tục cuộc chiến với Nhật. Họ muốn nhân cơ hội này để giành quyền kiểm soát toàn bộ vùng đất Mãn Châu rộng lớn phía Bắc Trung Quốc. Với mục tiêu càng chiếm được nhiều đất đai càng tốt, lính Liên Xô được lệnh nổ súng vào bất kể đối tượng nào dù là lính Nhật hay thường dân trên đường tiến quân của họ. Trước đà tiến công như vũ bão của Liên Xô, hàng ngàn thường dân và binh sĩ Nhật ở Mãn Châu (theo ước tính, có khoảng 200.000 người Nhật đang kẹt lại Mãn Châu vào thời điểm đó) đã cố gắng tháo chạy về Nhật trong tuyệt vọng.
Không thể để những thường dân còn lại ở Mãn Châu bị tàn sát. Ngày 19/8/1945, Nhật Hoàng Hirohito đã đơn phương (không đợi sự cho phép của lực lượng Đồng Minh) ban hành sắc lệnh Tokko “Cuộc tấn công cảm tử cuối cùng vào quân đội Liên Xô ở Mãn Châu” với mục đích kéo dài thời gian cho toàn bộ dân thường và binh sĩ còn lại di tản về Nhật an toàn. Tetsuo Tanifuji lúc đó là một Thiếu uý Không quân lục quân Nhật Bản, thuộc Không Đoàn Renshu, đóng ở sân bay Mãn Châu.
Ngày đơn vị nhận được sắc lệnh Tokko, Tetsuo đã giành cả đêm hôm đó bên vợ. Và khi biết tin, Asako đã quyết định sẽ “theo chồng đến cùng trời cuối đất”. Dù hết mực phản đối, nhưng trước tình cảm và sự quyết tâm của Asako, Tetsuo đành phải mỉm cười chấp nhận. Bốn ngày sau, đôi vợ chồng trẻ cùng nắm tay nhau bước lên chiếc chiến đấu cơ của Tetsuo, mang theo quả bom nặng 540 kg và cất cánh cùng 10 phi công cảm tử khác. Tất cả đều không bao giờ trở về.
70 năm sau ngày ấy, câu chuyện tình cảm động của họ được đài truyền hình Asahi TV dựng thành phim với tựa đề: Tsuma to Tonda Tokkouhei (Vợ của người phi công Thần Phong).
© son.le
August / 2O16
© Ảnh:
+ Trái: chân dung của Thiếu uý Tetsuo Tanifuji và vợ Asako
+ Phải: hình ảnh Tetsuo & Asako được khắc hoạ bởi Hiroki Narimiya & Maki Horikita trong bộ phim “Tsuma to Tonda Tokkouhei”

Ở bài này, chúng tôi xin tạm gạt sang 1 bên việc tranh luận về vấn đề "có nên đưa tiếng Hán vào giảng dạy" hay không? Mà cái chính chúng tôi muốn nói đến thái độ bài Hán, bài Tàu một cách mù quáng.
Không phải vô nguyên vô cớ mà cha ông chúng ta, muốn kháng Pháp phải sang tận Pháp, nếm mật nằm gai ở đó. Muốn thoát khỏi kẻ thù, điều đầu tiên chúng ta cần làm là phải hiểu tận chân tơ kẽ tóc về chúng.
Một bài viết rất hay của Trần Quang Đức, tôi xin trích lại:
HÁN NÔ?
Việc có nên học Hán Nôm hay không, tôi đã khép lại. Nhưng qua comment của một cơ số bạn với kiểu tranh luận thiếu văn hóa, chụp mũ HÁN NÔ, tôi thấy lại càng phải xoáy sâu hơn nữa về cái khái niệm HÁN, đi đến tận cùng cái tâm lý sợ hãi, ghẻ lạnh này.
Người Việt thường chỉ biết Ngô Quyền đánh quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, mà không biết Nam Hán khi đó chỉ là một nước nhỏ phía nam, có tên Đại Việt trước khi đặt quốc hiệu Nam Hán vào năm 918 (Xem sách Nam Hán kỷ). Chỉ biết nền văn hóa của người Việt trước Bắc thuộc là văn hóa Đông Sơn, văn hóa của các ông vua Hùng, mà không biết giới khảo cổ hiện nay đã tìm thấy gần chục chiếc trống Đông Sơn giai đoạn sớm đã sử dụng văn tự mà nay gọi là chữ Hán
Xin xem:
http://www.drnguyenviet.com/?id=6&cat=1&cid=85
Trong khi, vua quan trí thức thời Nguyễn thì gọi người Việt là Hán nhân, Hán dân, triều đình Choson ở bán đảo Triều Tiên gọi kinh thành Seoul là Hán thành, con sông chạy qua Hán thành là Hán giang... Đủ biết khái niệm Hán trước thế kỷ XX, trước khi có khái niệm dân tộc (do trí thức Nhật Bản đặt ra vào cuối tk 19), còn mang hàm ý văn minh.
Trịnh Hoài Đức (1765 - 1825) nhận định: người ở nước trung tâm gọi là người Hán (Gia Định thành thông chí).
Thị lang bộ Hộ thời Lê Thánh Tông là Nguyễn Xung Sác (1451- ?) họa thơ vua, ca ngợi:
Trong tiếng sáo đàn Chu lễ nhạc;
Trên thềm áo mão HÁN VĂN MINH
(ảnh minh họa).
Xa hơn nữa, Hồ Quý Lý viết: Khách hỏi tục An Nam, An Nam phong tục thuần, Áo mũ Đường chế độ, Lễ nhạc Hán quân thần...
Nhận thức phong kiến trước thế kỷ XX, nếu không được nghiên cứu bằng tinh thần khách quan, khoa học, mà lại diễn giải bằng tinh thần dân tộc hẹp hòi, sẽ không tránh khỏi sự gán ghép "nhà Nguyễn vong bản" như trước đây, hay cách gọi "Hán nô" như hiện nay.
Ở đây, cần kể một một câu chuyện liên quan đến nhận thức về văn minh Hán như thế này.
Đầu thế kỷ 17, người Mãn Thanh đánh thắng nhà Minh, vào làm chủ Trung Quốc. Người Minh bị ép phải cạo tóc, tết đuôi sam, phải đổi sang mặc trang phục Mãn. Trong khi, người Việt cùng người Triều Tiên vẫn giữ nguyên trang phục theo lề lối "Hán văn minh". Thời kỳ đầu, khi các sứ thần tới Bắc Kinh, "người trên phố thấy y phục liền ngậm ngùi nhớ đến áo mũ Hán, đến nỗi có người rơi nước mắt" (Sách Yên đồ kỷ hành).
Hay "Nước Nam ta trang phục vẫn như xưa. Sau này sứ nước ta đến Bắc Kinh, phụ lão trung quốc thấy trang phục của sứ ta đều rơi nước mắt.” (Sách Nam sử tư ký) v.v...
Đó là tình trạng đầu thời Thanh. Nhưng một hai trăm năm sau, khi người Thanh đã được tẩy não bằng "nhận thức Mãn", đã hoàn toàn quên mất truyền thống Minh, ai nấy đều coi tóc đuôi sam, áo mã quái là quốc tục. Bấy giờ, sứ thần Việt thì cảm khái rằng do thói tục man di thay đổi người ta gớm quá, còn sứ thần Triều thì than rằng người Thanh đã "vong bản"!
Sứ thần nhà Nguyễn, Bùi Tự trong Du hiên tùng bút viết:
"Từ khi triều Thanh làm chủ Trung Quốc, bốn phương phải cạo tóc, đổi y phục. Hai trăm năm trở lại đây, tai mắt người ta đã quen cả [...] không còn nhận ra kiểu dáng Hoa Hạ ngày xưa. Sứ nước ta tới Yên Kinh, đội mặc phẩm phục, có kẻ nhận ra trộm ngưỡng mộ Hoa phong. Nhưng bọn bất trí, phần nhiều túm tụm cười đùa, thấy mũ Phốc Đầu, Võng cân, đai áo bèn chỉ trỏ cho là kiểu cách tuồng chèo. Cái thói rợ Hồ thay đổi con người ta đến mức phải ta thán như vậy đấy”
Sứ thần Triều Tiên là Hong Dae Yong (Hồng Đại Dung) trong Trạm hiên yên ký ghi lại:
"Áo mũ trung quốc thay đổi đã hơn trăm năm rồi. Nay thiên hạ riêng phương đông ta đại để còn giữ lại quy chế xưa, mà đến khi vào trung quốc, lũ vô tri đều cười cợt cả. Than ôi! Chúng vong bản vậy! Thấy đai mũ thì bảo giống tuồng chèo, thấy đầu tóc thì bảo giống phụ nữ, thấy áo tay thụng thì bảo giống nhà sư!"
Câu chuyện xưa nay khác nhau, nhưng lại chung một quá trình, một kết quả: Nhất thể hóa và tẩy não. Sự thay đổi về nhận thức nhiều khi diễn ra một cách cưỡng bức, chứ không phải thứ gì cũng "do dân tộc lựa chọn" đâu. Và việc nhìn nhận mọi sự biến thiên như đúng những gì nó đã xảy ra là đích đến của khoa học lịch sử. Còn như khái niệm HÁN, thực không ngoa khi nhận định rằng: trong lịch sử, lần đâu tiên người Việt chống xâm lăng phương bắc bởi một thế hệ tự ru ngủ bằng tinh thần dân tộc, một thế hệ không hiểu gì về Hán, về Tàu nhưng lại cứ nghĩ đã tận tường chân tơ kẽ tóc, một thế hệ trí thức không thể đọc nổi các văn bản viết về lịch sử của chính dân tộc mình.
Một khi tâm lý bài HÁN còn (bài Trung Cộng lại là chuyện khác) thì các thể loại phim truyện lịch sử đừng hòng phát triển. Cứ kêu dân không thuộc sử TA. Trong khi nhận thức về TA vẫn còn đang khủng hoảng. Cứ huyễn hoặc nhau bằng tinh thần dân tộc nhược tiểu. Cứ giằng xé trong nỗi ám ảnh giống Tàu, để rồi càng tránh giống Tàu xịn thì lại càng giống Tàu đểu, rốt cuộc chẳng thoát đi đâu được.
© Trần Quang Đức
© Ảnh minh họa:
-Nguyên văn câu thơ chữ Hán của Nguyễn Xung Sác:
"Quản thược thanh trung Chu lễ nhạc;
Y quan hội thượng Hán văn minh".
- Chân dung các ông Nguyễn Quý Kính, Trịnh Đình Kiên, Nguyễn Phúc Thuần thời Lê (thế kỷ 17-18).
- Chân dung các ông Thân Văn Nhiếp, Nguyễn Bá Nghi, Nguyễn Văn Siêu thời Nguyễn (thế kỷ 19).
SAU TẤT CẢ, PUTIN LÀ KẺ THẮNG

Nói cái câu này vào đúng cái hôm Putin phát biểu ủng hộ Trung Quốc ở vụ kiện Biển Đông chắc khiến cho các đồng chí phe cờ vàng, hoặc các đồng chí ghét Putin với nước Nga chửi trong bụng đây.
Từ từ đã. Ở phần cuối bài viết tôi sẽ nói. Bây giờ cứ đi lớp lang.
Tháng 11/2015, Thổ Nhĩ Kỳ bắn rơi máy bay SU 24 của Nga. Gây nên một trường rúng động. Người bi quan còn chắp tay cầu nguyện cho việc đừng xảy ra Thế chiến 3. Báo chí mấy ngày đó căng như dây đàn.
Thời điểm đó, Nga bị bao vây tứ phía sau vụ Ukraine. Ở Châu Âu bị EU cô lập, ngoài thế giới bị Mỹ cấm vận, giá dầu mỏ sụt giảm nghiêm trọng, đem quân qua Syria thử vũ khí thì bị "ông liều" Thổ Nhĩ Kỳ bắn cho 1 phát chẳng khác gì đánh chó không nể mặt chủ.
Kinh tế đã khủng hoảng, đồng Rúp thì sụt giảm, người dân nghe nói còn nghèo đói, giờ còn cấm vận anh Thổ nữa. Lúc ấy, đa số ai cũng cứ nghĩ rằng phen này Putin chỉ còn chắp tay quỳ lạy.
Vậy mà Putin vẫn cứng. Ông bám đến cùng. Quyết không lùi dù 1 bước.
Tháng 4 đến tháng 7, một chuỗi khủng bố xảy ra ở Pháp và Bỉ. EU bị khủng hoảng về nhập cư. Cái vụ "Pray for Paris" ấy.
Một hiệp ước được ký giữa EU và Thổ Nhĩ Kỳ. Qua đó, EU sẽ đồng ý cho Thổ Nhĩ Kỳ những đặc quyền như 1 quốc gia thuộc khối, đổi lại họ sẽ tiếp nhận dòng người nhập cư và tị nạn từ Syria chạy qua.
Thổ Nhĩ Kỳ lúc ấy đứng ở vai trò trung gian rất quan trọng.
Cuối tháng 7, bất ngờ quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tiến hành đảo chính lật đổ Tổng thống Erdogan.
Nhưng không xui xẻo như Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu tin nhầm tay Tôn Thất Đính cuối cùng ăn đủ, Erdogan có đủ quân trung thành, xác lập được kế hoạch chống đảo chính và lật ngược được thế cờ.
Trong quá trình truy bắt phản loạn. Tổng thống Erdogan phát hiện ra có sự tham gia của Mỹ từ gián tiếp đến trực tiếp.
Có 1 lưu ý thế này: Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) luôn có những căn cứ đặt rải xung quanh thế giới. Căn cứ ở Thổ Nhĩ Kỳ tên là Incirlik. Và bạn cần biết, chỉ huy căn cứ Incirlik là tướng Bekir Ercan Van đã tham gia đảo chính.
Đấy chính là giọt nước để Thổ Nhĩ Kỳ cạch mặt EU và Mỹ. Chứ không phải vô duyên vô cớ mà họ lạnh lùng và cáo buộc Mỹ.
Chưa hết, Thổ Nhĩ Kỳ ngả hẳn về phía Nga. Vì sao? Giả thiết này suy luận thôi: đấy là vì tình báo Nga cho ông ta biết về vụ đảo chính. Hoàn toàn khớp.
Một người đi lên từ KGB như Putin chắc chắn phải chăm sóc cơ quan tình báo của nước Nga cỡ nào.
Cuối cùng, diễn ra 2 bài báo như chúng ta được thấy. Một bên Phó tổng thống Mỹ phải CHỦ ĐỘNG qua thăm. Và bên kia, Thổ Nhĩ Kỳ thì đích thân qua thăm Nga.
Chữ "ĐỢI" của Putin đã thắng.
****
EU đang bị khủng hoảng nhập cư, và họ cần, rất cần Thổ Nhĩ Kỳ làm "đệm".
Nhưng EU lại cấm vận Nga.
Trong khi Nga giờ là "anh bạn tốt" của Thổ Nhĩ Kỳ. EU còn lựa chọn nào khác ngoài việc thay đổi thái đội với Nga? Chưa kể giá dầu đang rục rịch tăng trở lại.
Chữ "LÌ" của Putin đã thắng.
***
Quay lại vụ phát biểu về Biển Đông. Putin nói gì "Tôi ủng hộ Trung Quốc ở lập trường Biển Đông".
Bạn biết câu đó nhắm vào ai không? Nhắm vào Mỹ. Ông ta không quan tâm tôm tép như Việt Nam hay Phillippin đâu. Đừng mất công chửi.
"Kẻ thù của kẻ thù là bạn". TQ đối đầu Mỹ, trong khi thời gian qua Mỹ "chơi" Nga, nên giờ Nga đứng cạnh Trung Quốc để cô lập Mỹ lại.
Đó là gì vậy?
"Không có kẻ thù vĩnh viễn, không có đồng minh vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh cửu".
Ai nắm vững được triết lý này, kẻ đó đưa được đất nước đi lên.
Khi chúng ta chửi Putin, hay khi nhóm cờ đỏ yếu ớt nói lời bảo vệ Putin. Tất cả chúng ta đều là những kẻ tội nghiệp bị lầm tưởng trong thứ cảm xúc chính trị. Vấn đề của Putin chỉ là thành bại của nước Nga thôi.
Đó là lý do vì sao người Nga yêu Putin !
Quan điểm của tôi về bàn cờ chính trị này cũng như quan điểm về chiến tranh Việt Nam: chúng ta chỉ là những con tốt trên bàn cờ chia lại thế giới của Mỹ và Liên Xô, vậy mà cứ đi thù hận nhau.
***
Bạn biết Donal Trump - ứng cử viên tổng thống Mỹ nhiệm kỳ tới nói gì về Putin không? Ông ta nói thế này về Putin: "Putin là một người tài năng mà tôi rất nể phục, một người không dư hơi để làm những chuyện vớ vẩn".
Chẳng có lời khen nào giá trị hơn lời khen kẻ thù. Khỏi nói tôi lấy báo thân Nga đọc nhé.
Putin độc tài. Ok thôi. Nhưng suốt 2 năm qua từ vụ khủng hoảng Ukraine đến nụ cười hôm nay. Tôi có thể nói rằng, có được một độc tài bản lĩnh như vậy là một may mắn.
Một thủ lĩnh như Putin vực dậy một nước Nga bất lực sau khi Liên Xô sụp đổ, một thủ lĩnh đem nước Nga trở lại bản đồ, một kẻ cơ mưu đầy bản lĩnh và không ngại đương đầu.
Kẻ độc tài ấy đủ để nhiều quốc gia yếu nhược trên thế giới với dân trí thấp và nhiều lộn xộn phải thèm muốn.
(7/9/2016)
- Dũng Phan -
1. Vì sao Washington cho phép rất nhiều công dân Saudi Arabia, bao gồm nhiều người trong gia đình trùm khủng bố Osama bin Laden, rời nước Mỹ chỉ vài ngày sau vụ 11/9?

 Những bí ẩn trong vụ 11/9 (phần II)

Theo báo cáo của Ủy ban 11/9 cho biết, ngay sau khi không phận New York mở cửa trở lại, 6 chuyến bay đầu tiên chở phần lớn công dân Saudi Arabia đã rời Mỹ từ ngày 14 đến 24/9/2001. Đặc biệt, một chuyến bay cất cánh ngày 20/9 chỉ chở 26 khách, phần lớn là họ hàng của trùm khủng bố Osama bin Laden.

Sự việc này khiến nhiều chuyên gia kinh ngạc vì những người có thể cung cấp thông tin nhiều nhất cho nhà điều tra lại được phép rời khỏi nước Mỹ. Ông Jack Cloonan, cựu chuyên viên nhóm điều tra al-Qaeda của FBI và CIA, cho rằng tên trùm khủng bố rất có thể đã liên lạc với một người trong số này.

Tuy nhiên, Richard Clarke, người phụ trách đội xử lý khủng hoảng ở Nhà Trắng ngay sau vụ khủng bố, khẳng định hành động của Washington là hợp lý. Theo Clarke, việc để những người Saudi trở về quê hương nhằm giúp họ tránh khỏi làn sóng trả thù của những người quá khích trong nước.

--> Đây là một hành động cực kỳ khó hiểu của Hoa Kỳ bởi ta đều biết rằng, ngay sau 1 sự việc xảy ra (nhất lại là 1 vụ khủng bố đẫm máu nhất trong lịch sử nhân loại)... thì việc cho phép toàn bộ những người có liên đới đến hung thủ trở về nước là điều cực kỳ BẤT BÌNH THƯỜNG dù có dựa trên bất kỳ lý do nào.
2. Vì sao Không quân Mỹ không hành động?

 Những bí ẩn trong vụ 11/9 (phần II)

Trước thời điểm khủng bố, Cơ quan quản lý hàng không liên bang (FAA) duy trì việc hợp tác với NORAD để triển khai chiến đấu cơ đánh chặn nếu một máy bay đi chệch khỏi lộ trình và ngắt tín hiệu với kiểm soát không lưu.

Trước đó, NORAD đã điều động máy bay chiến đấu xuất kích 67 lần từ chỉ trong vòng 9 tháng (9/2000 - 6/2001). Tuy nhiên, không 1 chiếc tiêm kích nào xuất phát trong suốt 90 phút trước và trong khi cuộc khủng bố diễn ra.

3. Những người có nghĩa vụ bảo vệ an ninh nước Mỹ không bị trừng phạt mà còn được thăng chức.

Nhiều tuần, hoặc nhiều tháng sau vụ 11/9, Mỹ đã không kỷ luật bất kỳ quan chức nào có trách nhiệm dự báo hoặc bảo vệ nước Mỹ trước các cuộc tấn công. Trên thực tế, phần lớn họ đều được thăng chức.

Một trong những nhân vật điển hình bao gồm đại tướng không quân Richard Myers. Vào thời điểm vụ khủng bố xảy ra, Tổng tham mưu trưởng Liên quân Hugh Shelton đang trên máy bay đến dự một cuộc họp của NATO. Do đó, cấp phó của ông là Richard Myers trở thành người đứng đầu Bộ Quốc phòng trong tình huống khủng hoảng, chủ trì việc ngăn chặn 4 chiếc máy bay thương mại bị không tặc gây ra thảm họa.

Trước ngày vụ tấn công xảy ra, Bộ Chỉ huy phòng không Bắc Mỹ (NORAD) đã thực hiện nhiều vụ ngăn chặn trên không. Tuy nhiên, hôm 11/9/2001, không một chiến đấu cơ nào xuất kích để bảo vệ hai thành phố quan trọng nhất của nước Mỹ là New York và Washington.

Đến đầu tháng 10/2001, ông Myers chính thức được thăng bậc trở thành Tổng tham mưu trưởng liên quân.

4. Vì sao chính quyền Bush muốn né tránh điều tra toàn diện vụ 11/9?

 Những bí ẩn trong vụ 11/9 (phần II)

Thời gian đầu, Nhà Trắng đã không thành lập 1 ủy ban điều tra để nghiên cứu về hậu quả và các yếu tố, lỗ hổng của lực lượng an ninh, tình báo Mỹ đã dẫn đến vụ khủng bố - một điều ta vẫn thường thấy sau tất cả các vụ tại nạn hoặc khủng bố.

Trải qua một thời gian dài, sau khi phải đối mặt với làn sóng phản đối gay gắt từ phía gia đình của hàng nghìn nạn nhân, Tổng thống George W. Bush mới phê chuẩn việc thành lập ủy ban điều tra, người phụ trách là ông Henry Kissinger.

5. Những kẻ không tặc vẫn còn sống?

Một trong những bí ẩn lớn nhất của vụ 11/9 là về số phận những kẻ khủng bố. 19 tên này được cho là thành viên của al-Qaeda, chủ yếu là công dân Saudi Arabia.

Vài ngày sau vụ tấn công, hãng thông tấn BBC đưa tin một số tên khủng bố vẫn sống sót an toàn.

“Waleed al-Shehri là một trong số 5 người mà FBI cáo buộc anh ta cố tình điều khiển phi cơ của American Airlines lao vào tòa tháp WTC. Tuy nhiên, lúc này anh ta đang khẳng định sự vô tội ở Casablanca, Morocco”

- BBC đưa tin ngày 23/9/2001.

Bản tin của BBC cũng tiếp tục đề cập về Abdulaziz Al Omari, một trong những kẻ tấn công khác trên chuyến bay Amerrican Airlines. Theo đó, Omari tự xưng là một kỹ sư ở Saudi Arabia và bị mất hộ chiếu khi du học ở thành phố Denver, bang Colorado.

Tờ nhật báo Asharq Al Awsat trụ sở tại London (Anh) cũng đăng bài phỏng vấn Saeed Alghamdi vào cuối tháng 9/2001. Alghamdi là một trong những nghi phạm khủng bố trong danh sách mà nhà điều tra Mỹ công bố.

Đến nay, 7 trong số 19 đối tượng mà Mỹ cáo buộc là không tặc vẫn sống sót sau những vụ tấn công kinh hoàng khiến ít nhất 3.000 người thiệt mạng.

--> Đây chính là một trong những điều khó hiểu nhất của vụ khủng bố ngày 11/9. Hoặc có những uẩn khúc kinh hoàng như lời các thượng nghị sĩ đã đọc bản báo cáo dài 28 trang đề dấu tuyệt mật... hoặc những tên khủng bố có phép phân thân của Tề Thiên Đại Thánh để thoát chết trong gang tấc và sống thoải mái sau khi vụ khủng bố diễn ra.

© son.le

Mấy ngày nay, việc Công ty CP tập đoàn Hoa Sen sẽ xây dựng khu liên hợp luyện cán thép Hoa Sen Cà Nà – Ninh Thuận đang gây ra tranh cãi lớn.
Nhưng bạn biết tôi thất vọng nhất ở chỗ nào không? Không phải chuyện tranh cãi đúng sai mà ta đang thấy ở đây, mà là phản ứng đầu tiên của những độc giả bình thường khi nghe tin dự án thép này xây bên bờ biển. Các cmt hôm đó, tôi xin được trích lại như sau:
- Nên tạo điều kiện cho những DN Việt đầu tư và làm ăn sẽ có lợi kép cho kinh tế đất nước. Phải tránh xa và thận trọng với bọn Tàu.
- Tôi cảm thấy tin tưởng những gì doanh nhân Phật tử Lê Phước Vũ nói và làm!

- Doanh nhân Việt Nam. Mình ủng hộ100%.Nhất là ông Vũ. Một người có tấm lòng vì người nghèo. Một người có tâm huyết vì tổ quốc...
- Chú Vũ làm thì tôi yên tâm !

- Hoàn toàn ủng hộ dự án của ông Lê Phước Vũ. Là người VN chắc chắn là phải có trách nhiệm với quê hương, đồng thời anh Vũ là người có tâm và có tầm nên tôi hoàn toàn tin tưởng những gì anh ấy làm. Nhà nước hãy tạo mọi điều kiện tốt nhất để anh ấy hoàn thành dự án và làm rạng danh nước Việt.
- Vị này là Phật tử, doanh nhân ăn chay trường. Tôi tin tưởng vị này có cái tâm khi thực hiện dự án.
1 tuần sau, ông Lê Phước Vũ phát biểu trong đại hội cổ đông: “vị trí đặt dự án được đánh giá là tốt nhất để làm thép trên thế giới hiện nay”.Ông Vũ cũng cho rằng nếu nhìn thấy Hòa Phát một quý lời đến 2.000 tỷ đồng từ thép mang lại thì “ngu gì không làm, ngu gì không đầu tư”.
Kể từ sau phát biểu trên, ông Lê Phước Vũ nhận bão từ dư luận. Nhìn lại những lời bình luận ở bên trên, tôi thấy nó kệch cỡm vô cùng. Đó là khi tôi nhớ lại một câu chuyện cũ, cũng tương tự. Sự hời hợt khủng khiếp một ngày sẽ quay mũi giáo đâm vào chúng ta.
***

Một người bạn tôi khi chứng kiến một vị quan chức sắp từ nhiệm đã viết “Tạm biệt ông. Sau 9 tháng 10 ngày cùng nước nhà. Không hiểu sao nhìn ông đi. Một công dân như mình lại thấy buồn”.
Bên dưới là các cmt “Ông xứng đáng đi vào lịch sử hùng tráng, một con người lẫy lừng.”

Tôi xin lưu ý với các bạn, họ chẳng phải dư luận viên gì. Họ rất bình thường, thậm chí lâu lâu cũng bình luận về tham nhũng, tệ nạn xã hội này nọ. Nhưng họ vẫn viết vậy. Thực ra đây không phải là hình ảnh duy nhất tôi cười buồn trong những ngày cuối nhiệm kỳ của người đàn ông ấy. Cũng không phải là đầu tiên.
Sự hời hợt chính trị khủng khiếp của người trẻ đã khiến họ nhìn nhận một cách ngây thơ. Cộng với thói a dua khi không tìm hiểu kỹ đã đưa đến những câu bình luận đó.
Không. Có lẽ họ chỉ là nạn nhân. Nạn nhân của một thói quen đáng sợ đè nặng lên người trẻ Việt Nam. Thói quen ấy, bất kỳ ai bàn chính trị, nói chuyện thế giới thì bị những kẻ ấy bĩu môi là ăn rau muống, rồi đăng stt chế giễu người bàn chính trị, trong khi bản thân họ lại cho thấy sự non kém so với thế giới.
Sự hời hợt ấy, không gì quá đáng, khi chính họ phải trả giá cho những con cá mà họ đã ăn bởi đã đặt niềm tin vào một người sẵn sàng ký một hợp đồng nguy hiểm cho dân tộc.
Và câu nói "ăn rau muống" quay lại đập chính họ. Chứ có cá đâu mà ăn nữa?
***
Ngoài kia, Biển Đông vẫn nói chuyện Hoàng Sa- Trường Sa. Nhưng ta đang đâm trọng thương ta ở trong này rồi.
Sự đâm trọng thương ấy, còn vì chính ta bằng nhận thức sai lầm, sự hời hợt, và hơn cả: người Việt hại người Việt.
Phải từ sau khi ông Vũ nói câu “ngu gì không làm thép”. Các chuyên gia, nhà khoa học mới trưng ra những bằng chứng cho thấy nhà máy thép hoàn toàn không hợp lý. Các lập luận được đưa ra, tôi xin tóm lược như sau:
- Ninh Thuận là một trong những tỉnh khô hạn nhất nước, thường xuyên thiếu nước sinh hoạt cho người dân. Chính vì vậy, câu hỏi đặt ra là lấy đâu ra nước để phục vụ “siêu dự án” được đặt tại đây? Khi dân còn không đủ nước, lấy đâu nước cho thép. Không chỉ nước, mà còn điện. Nhà máy thép “ngốn” nhiều điện năng.Theo tính toán các nhà máy sản xuất thép trên địa bàn Bà Rịa - Vũng Tàu đã “ngốn” khoảng 60% sản lượng tiêu thụ điện ở địa phương.
- Theo nhận định về sự phát triển của ngành thép thời gian qua tại Việt Nam, các chuyên gia đều nhận định sản xuất thép ở Việt Nam bằng các cụm từ: “Vỡ trận”, “chết lâm sàng”, “khủng hoảng thừa”...GS Nguyễn Mại, nguyên thứ trưởng Bộ Kế hoạch và đầu tư, cho rằng nếu thực hiện chủ trương phát triển công nghiệp hóa theo hướng hiện đại, VN không nên đầu tư vào ngành thép: “Vì quy luật cung cầu thế giới hiện nay là phân công chuỗi giá trị, nhiều nước cũng đang đóng cửa các nhà máy thép do nguồn cung dư thừa quá nhiều”
- Bản thân Ninh Thuận vừa có nhà máy điện hạt nhân, giờ lại thêm thép. Có lẽ cá tôm khó sống.
- Và bạn biết khủng khiếp nhất là chỗ này. Báo Tuổi Trẻ cho biết, trong danh mục các dự án đầu tư ngành thép VN giai đoạn đến 2020, có xét đến năm 2025 ban hành kèm theo quyết định 694/2013 của Bộ Công thương về quy hoạch ngành thép, có tên 20 nhà máy được xây dựng giai đoạn 2007-2012 và 44 dự án đầu tư mới đến 2020-2025. Ninh Thuận không hề có tên trong danh sách này.Đặc biệt, trong quy hoạch phát triển công nghiệp, thương mại vùng Bắc Trung bộ và duyên hải miền Trung đến năm 2025, tầm nhìn đến năm 2035 cũng do bộ trưởng Bộ Công thương phê duyệt ngày 22-8, Ninh Thuận không có tên trong danh sách các địa phương sản xuất thép.
“Bùm” một phát, dự án này xuất hiện. Trả lời vì sao dự án Hoa Sen - Cà Ná được đưa vào quy hoạch ngành dù không được cơ quan thẩm định xem xét phù hợp với quy hoạch vùng đã đưa ra trước đó, ông Trương Thanh Hoài, vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng (Bộ Công thương), khẳng định việc đưa dự án thép này vào quy hoạch là đúng quy trình (Vâng, cái từ rất quen thuộc). Theo ông Hoài, “thép là sản phẩm thuộc quy hoạch “mềm” (Xin lỗi tình yêu, “Quy hoạch mềm” – thêm một cụm từ mới).
***

Bức ảnh các bạn đang xem, là bãi biển Bình Ba mà tôi đi du lịch hồi năm ngoái. 
Bạn thấy đấy, biển nước ta cực kỳ đẹp.

Một điều nữa, chúng ta cùng nhìn lại lịch sử và diễn biến thế giới để hiểu rõ hơn. Sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc. Các quốc gia có sự phân định rõ ràng về lãnh thổ trên đất liền. Và đó là khi những tầm nhìn chiến lược của họ nhìn ra biển.
Bạn không nên quên một kiến thức khoa học thường thức: Trái đất có 3/4 là biển.
Phải, đất liền chỉ sở hữu 1/4 thôi. Tất cả các nước trên thế giới hiểu điều này, và chuyển hướng sang tranh giành các đại dương. Điều gì đã đem đến sự giàu mạnh của Châu Âu bây giờ? Cách mạng công nghiệp là gốc, nhưng chính vì những phát kiến hàng hải giong thuyền ra đại dương đã tạo ra cho họ một lượng tiền tệ lớn. Cùng với đó là sự phát hiện ra Châu Mỹ, sau đó là sự xâm chiếm thuộc địa.
Đại dương quan trọng như vậy đấy.
Biển đem đến ba lợi thế lớn. Quốc phòng là điểm quan trọng đầu tiên. Vận chuyển hàng hải là điểm quan trọng thứ hai. Và Kinh tế là điểm quan trọng thứ ba. Kinh tế thì có hai mảng nhỏ: người dân đánh bắt hải sản, địa phương khai thác du lịch.
Trung Quốc những năm qua phát triển mạnh về hải quân. Đội tàu biển là mũi nhọn kinh tế của Hy Lạp. Panama giàu lên nhờ kênh đào Panama. Thái Lan dùng biển làm du lịch.
Việt Nam làm khác. Việt Nam đặt một nhà máy thép ở biển. Đó là nhà máy gây ô nhiễm. Việt Nam bỏ ba lợi thế lớn về quốc phòng, vận chuyển, kinh tế.
Còn hai tập đoàn đóng tàu và kinh tế biển của Việt Nam thì sao: Đại án tham nhũng Vinashin, Vinaline gọi tên họ.
Tất cả các nước có biển đều giàu, trừ Việt Nam. Đấy là một sự thật phũ phàng.
Biển là tài sản lớn nhất của dân tộc này. Biển là món quà của thượng đế cho Việt Nam. Nhưng tư duy về biển của người lãnh đạo lại quá ngược thế giới.
Lời kết:
Formosa. Ngày phát hiện ra ô nhiễm ở biển, phó chủ tịch huyện bảo "Bà con cứ yên tâm tắm biển, ăn cá Vũng Áng". Sau đó, phát hiện chất thải chôn ở đất liền, thứ ấy đang được chôn ở trang trại của Giám đốc Cty Môi trường đô thị Kỳ Anh. Bi kịch nhất, trang trại ấy nằm ngay đầu thượng nguồn con nước chảy vào đập Mộc Hương (Kỳ Anh).
Chất thải Formosa đã giết biển, và giờ giết cả đất liền, giết cả nguồn nước, giết cả người dân.
Hà Tĩnh nếu vẫn còn giữ lấy Formosa. 20 năm nữa sẽ thành vùng đất chết. Chết từ ung thư, chết từ môi trường.
Và cái ngày đó, những kẻ bút máu bảo vệ Formosa trước những người phản đối. Những kẻ nhiệm kỳ chỉ 5 năm mà ký hợp đồng giết chết 70 năm sau. Những kẻ đem về địa phương của mình một con quái vật. Mà vùng đất ấy, do chính tổ tiên khai phá mà ra, không phải của họ.
Những kẻ ấy sẽ phải trả lời với Trần Hưng Đạo, Quang Trung, Lê Lợi, Võ Nguyên Giáp, Hồ Chí Minh...ở dưới suối vàng. Những vị anh hùng đã đổ xương máu bảo vệ dân tộc, và những lãnh tụ đã sống bằng cả những tư tưởng đẹp nhất cho một ngày Việt Nam cất cánh. Đổi lại hôm nay, nhận về sự bội phản.
(Dũng Phan)

Có lẽ nên giới thiệu một chút. Ngoài lịch sử viết cho các bạn trên page này. Tôi còn viết thể thao, bút danh Dũng Phan trên Vnexpress. Ngoài VNE ra, tôi còn cộng tác cho các báo khác (vtc, thể thao sggp hay tin tức.vn). Nói chung các bạn cứ thấy cái thằng DP nào ký bên dưới thì đó là tôi đấy.
Đấy, coi như xác nhận luôn các cmt "Có phải là ...." rồi nhé.
Nói tiếp chỗ này, khi các bạn yêu thể thao, và đặc biệt hay đọc các bài bình luận về thể thao (Tôi lưu ý là khác với các bạn cũng khoái bóng banh nhưng chỉ coi tít vì lười đọc hoặc xem tỉ số để đi cá độ). Thì các bạn sẽ biết trước giờ thường có những bài viết đưa Tam Quốc và tích Tàu vào trong các bài bình luận.
Và những bài ấy, đọc rất phê !
Tuy nhiên vấn đề là ở chỗ này. Dân ta càng lúc càng thuộc sử Tàu và càng lúc càng mù sử Việt. Rất khó trách trong việc này, bởi lỗi là ở cách tuyên truyền Sử của ta chỉ là cái móng tay so với Trung Quốc (thua kém nhiều mà sao cứ khoái chửi).

Trong khi sử Việt ta hay biết bao nhiêu thì lại không biết cách truyền đạt? 
.
Khi tôi viết bài thể thao điều tôi đau đáu nhất là ở chỗ làm sao để có thể khéo léo lồng sử Việt vào trong các bài bình bóng đá của mình. Thỉnh thoảng cũng có vài bài, chẳng hạn các bạn có thể search bài "Falcao - Costa: Khi con tạo xoay vần" trên VNE để biết thêm câu chuyện Đặng Trần Thường và Ngô Thì Nhậm, thời Tây Sơn – Gia Long.

Tuy nhiên những bài đó khá hiếm. Phải đến sau này, khi anh Đỗ Hoàng của báo Thể thao Sài Gòn Giải Phóng nhắn tin cho tôi về việc mở một mục Lịch sử và thể thao, thì tôi mới có thể đặt những viên gạch đầu tiên về một cách truyền sử Việt cho các bạn.
***
Xã hội này vốn là những kẻ ưa dè bỉu nhau. Những người lớn tuổi hơn tôi sẽ đánh giá rằng "Bài dở tệ, so sánh chẳng ra gì", hoặc "Đồ nhãi ranh", kẻ ít tuổi hơn thì nói "Xúc phạm cha ông" "Não có vấn đề à" này nọ. Nhưng họ sẽ không hiểu một điều, cái tôi đang làm là một nỗ lực trong việc phục dậy các giá trị Sử Việt đã bị héo mòn trong dòng chảy tích Tàu đầy rẫy ở các báo.
Thế hệ viết sử của người trẻ như tôi, có thể không làm được gì to tát trong giai đoạn này. Nhưng sẽ là những nỗ lực để đặt tư duy mới về sử ta.
"Lịch sử là những bài học của tiền nhân".
***
Link bài báo:
http://www.sggp.org.vn/thethao/lichsu/2016/9/434430/
Bài báo này ban đầu tôi chỉ định viết riêng 1000 chữ cho Rooney thôi. Sau đó có vấn đề xảy ra nên đổi hướng quay qua viết Lịch sử thể thao. Khi viết nửa chừng, bạn đọc đến cái đoạn so sánh về "Quân sư - Tướng biên ải" là lúc tôi chỉ cần nhấn 1 bước nữa là Gia Cát Lượng Trương Phi lại quay trở về. Nói thế để biết khó thế nào.
Tôi phải dừng lại, bóp trán một hồi mới tìm ra được câu chuyện về Lê Phụ Trần trong kháng chiến Nguyên Mông lần thứ nhất để lồng ghép vào. Có nghĩa là sao? Tích Việt của chúng ta quá khan hiếm, quá ít ỏi để có thể mở ra là có bài hay như Tích Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Và nó sẽ đòi hỏi 1 quãng đường dài sắp tới.
Trong chúng ta hẳn đều biết về chiến công kỳ vĩ nhất của dân tộc Việt Nam, ấy là 3 lần chiến thắng quân Nguyên Mông, với hình ảnh Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. Nhưng hào quang của Hưng Đạo Đại Vương không phải là duy nhất. Nhà Trần còn có một vị tướng quân nữa trong kháng chiến chống quân Mông Cổ lần thứ 1.
Và nó sẽ đi vào với các bạn qua những ai yêu bóng đá.
Hẹn gặp lại các bạn ở bài Hồ Quý Ly sắp tới. Còn giờ lai rai ở bài đó đi. Hehe
Chúc vui !
(Dũng Phan)
HỒ QUÝ LY: BẢN BI HÙNG CA CỦA HOÀNG ĐẾ SINH NHẦM THỜI

Để bắt đầu về Hồ Quý Ly, tôi sẽ dẫn các bạn đến một quy luật lịch sử, quy luật đau đớn nhất nhưng cũng bản lĩnh nhất. Đấy là câu nói “thắng làm vua, thua làm giặc” .
Bạn nghĩ câu này là gì? Một câu cửa miệng của các bạn, một câu phản biện của các bạn cho những nhân vật lịch sử bị đánh giá sai, một câu bình thường đến mức các bạn tin rằng nó đương nhiên chẳng có gì ở đó.
Sai ! Sau bài này, các bạn sẽ thấm câu đó.
“Thắng làm vua, thua làm giặc” chính là 6 chữ bản lĩnh nhất của những thằng đàn ông dám làm dám chịu, hoặc của những người đàn bà dấn thân vào cuộc chơi của đàn ông. Khi bước vào cuộc tranh đoạt, dù là vương vị trên vạn người (câu chuyện lịch sử), hoặc một vị trí là trưởng phòng của công ty (xã hội hiện tại). Thằng đàn ông có chí khí đều hiểu: hoặc là vinh quang lên đến nấc thang mới, hoặc bị vùi lấp vào bùn đen như kẻ phản diện. Bất kỳ kết quả nào, đó là cái giá của kẻ dám chơi, và dám chịu.
Và bạn, đừng đánh giá một người thất bại trong cuộc đấu đá ở đẳng cấp cao là dở. Kẻ dám đấu đá ở vị trí “được ăn cả, ngã về không” là kẻ có bản lĩnh rồi. “Thắng làm vua, thua làm giặc” chính ở đó.
“Vua” đương nhiên giỏi. Không giỏi sao thắng. Nhưng đừng đánh đồng “giặc” là kém,“giặc” chưa chắc đã kém tài năng, kém bản lĩnh, chỉ là số phận không chọn họ.

Chuyện tương tự đấy là việc Hồ Quý Ly cướp ngôi nhà Trần. Đó chính là cái cuộc chơi của Hồ Quý Ly. Nhưng cuộc chơi này lại rất tương đồng với một cuộc chơi khác diễn vào thế kỷ XI. Bạn biết tôi đang nói đến ai không? Là cuộc tranh đoạt của Lê Hoàn trước ngôi báo của vua Đinh. Các bạn đã theo dõi page và các bài viết tôi hẳn không quên bài này. Riêng bạn nào chưa đọc, vui lòng mở album “Thảo luận và giả thiết”, bài viết “VÉN BỨC MÀN BÍ ẨN LÊ HOÀN – LÊ ĐẠI HÀNH” (Nhưng hãy để dành sau khi đọc xong bài này). Giờ ta nói tiếp về Hồ Quý Ly và Lê Đại Hành.
Hồ Quý Ly có cướp ngôi của nhà Trần không? Câu trả lời đương nhiên là có rồi!

Vậy Lê Đại Hành có cướp ngôi của nhà Đinh không?
Cùng là 1 hành động cướp ngôi. Sao số phận họ ngược nhau như thế? Một người là tội nhân thiên cổ, người kia nằm trong danh sách 14 vị anh hùng dân tộc tiêu biểu nhất Việt Nam.
Đáp án: Lê Hoàn thắng quân phương Bắc còn Hồ Quý Ly thua quân phương Bắc.
Đấy, “thắng làm vua, thua làm giặc” chính ở đó đấy.
Ngày Hồ Quý Ly lật ngôi nhà Trần để lập nên nhà Hồ, đổi tên nước là Đại Ngu và xây Thành nhà Hồ ở Thanh Hóa, cũng là cũng là lúc ông hiểu Đại Minh sẽ tiến quân vào Thăng Long. Tại sao? Các bạn chú ý nắm vấn đề này, SGK không nói cho các bạn biết đâu.

- Việt Nam và Trung Quốc có một mối uyên nguyên rất lớn. Việt Nam dù độc lập nhưng vẫn phải triều cống. Trung Quốc là thiên triều. Và khi có 1 hoàng đế Việt Nam đăng cơ, thường phải qua báo cáo qua bên Trung Quốc.
- Điều 1 để đưa đến điều 2. Khi có sự nổi loạn ở trong lòng Việt Nam, Trung Quốc luôn nhân danh chính nghĩa thiên triều để phán xét. Nếu tên làm càn ok thì nhắm mắt làm ngơ, hoặc tên làm càn thắng được mình trong cuộc đấu quân sự thì mảnh đất ấy là của hắn. Còn không thì "thịt" luôn.
- Vì TQ luôn coi VN như là mảnh đất của hắn. Còn lá cờ “ủng hộ vua cũ/phản vua mới” chỉ là thứ lừa dân đen và bọn ngu phu ngu phụ mang danh học thức.
- Khi vua cũ bị cướp ngôi. Điều đầu tiên kẻ đó làm sẽ là qua báo cáo với thiên triều kể lể tình cảnh “Em bị cái thằng đó nó đuổi khỏi nhà, anh hãy trả công bằng cho em”. Thiên triều nghe xong liền đưa quân qua.

Giờ đã hiểu gốc gác của việc Lê Hoàn, Hồ Quý Ly và Quang Trung đánh với giặc Tống, Minh và Thanh rồi chứ. Là ai dẫn đường?
Ấy là vì những trung thành nhà Đinh, Trần Thiêm Bình và Lê Chiêu Thống xin "thượng quốc" đem binh trừng phạt kẻ kia, để trả lại ngôi báu cho họ Đinh, họ Trần và họ Lê.
Nghiệt ngã quá đúng không? “Cõng rắn cắn gà nhà” nào chỉ có Lê Chiêu Thống?
Kết quả: Lê Hoàn thắng, Quang Trung thắng, chỉ có anh Hồ Quý Ly là kém cỏi nên thua mất. Và anh thành “giặc” từ cái ngày ấy.
Đấy chính là lịch sử của các bạn. Một lịch sử nghiệt ngã khi không tô hồng lên nó !
Trần Thiêm Bình, hãy nhớ cái tên ấy. Đó mới là tội nhân thiên thu của dân tộc này. Chứ không phải là Gia Long Nguyễn Ánh mà các bạn đang phỉ nhổ hay Lê Chiêu Thống mà các bạn đang chê cười. Hãy nhìn kết quả đi: Gia Long Nguyễn Ánh mà bạn bảo “cõng rắn cắn gà nhà” đã tạo ra cho đất nước này một dải chữ S, đem về cho đất nước này các đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Còn cái tên Trần Thiêm Bình đã tạo ra cái cớ chính thống cho nhà Minh “nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn/vùi con đỏ xuống hầm tai họa”, đốt sách, bóc lột, cướp nước ta và phá hoại nguyên 1 mảng lịch sử của dân tộc này thì đã lãng quên đi. Đất nước ta từ Ngô Quyền đến Đinh Bộ Lĩnh đến Lý Công Uẩn đến Trần Hưng Đạo đã tạo nên một nền văn hóa lớn, tất cả đã bị Nhà Minh đốt sạch ngày tràn vào. Trong đó có gì bạn biết không? Binh thư yếu lược của Trần Hưng Đạo. Vậy mà lịch sử lại bỏ quên đi cái tên đó, trong khi cứ đè đầu Lê Chiêu Thống, Nguyễn Ánh ra chê bai.
Chuyện vui chưa hết đâu. Trần Thiêm Bình là ai? Đó là Gia nô của Trần Tôn có tên thật là Nguyễn Khang. Trần Thiêm Bình chỉ là tên giả khi hắn dùng để tố cáo với vua Minh tội lỗi nhà Hồ khi tự nhận là con của Trần Nghệ Tông (tức là chính thất của nhà Trần). Còn Trần Tôn, chủ nhân của Nguyễn Khang – Trần Thiêm Bình là ai? Là một trong những tôn thất nhà Trần thời mạt vận tư thông với Chiêm Thành.Tại sao có Chiêm Thành ở đây? Nhà Trần thời thịnh trị thì uy phong đến mức mà đuổi được giặc Nguyên Mông . Và thời mạt thì mạt tới mức mà bị Chiêm Thành nó đuổi tới tận Thăng Long và anh em con cháu họ Trần kẻ thì tư thông với Chiêm, kẻ kéo nhau qua ủng hộ giặc phương Bắc.
Chính những kẻ yếu hèn của tôn thất nhà Trần thời đại suy thoái đã “rước voi về giày mả tổ” chứ không phải Hồ Quý Ly gì hết. Ở đây Trần Thiêm Bình chỉ là kẻ trực tiếp tạo ra thảm cảnh. Nhưng gốc là những kẻ lãnh đạo dân tộc trong cơn khủng hoảng, chỉ để cứu cái vị trí “Tướng là chim ưng, dân lính là vịt, dùng vịt để nuôi chim ưng thì có gì là lạ" (lời Trần Khánh Dư) mà sẵn sàng đánh đổi cả chủ quyền dân tộc để giữ lấy vị trí lãnh đạo của họ.
Không ! Cuộc đời này không đơn giản vậy. Lòng tham đã che mờ đi quy luật của cuộc chơi chính trị. “Em trai à, ta không đưa hàng vạn quân Hy Lạp tới Troy vì cái sừng được cắm trên đầu em đâu!” (lời vua Hy Lạp Agamemnon nói với vua Menelaus trong cuộc chiến Troy).
Ngày đánh bại nhà Hồ. Việc đầu tiên người Trung Quốc làm là đăng cáo thị gọi tất cả tôn thất nhà Trần đến. Những kẻ vì tiền, vì quyền lợi bản thân mà quên đi dân tộc ấy hí hửng tới nơi với hy vọng nhận chức tước và ngôi báu. Nhà Minh khi điểm danh đầy đủ đã cười nhạt và ép những kẻ ấy ký vào tờ khai rằng “vì đất An Nam vốn là đất Giao Châu ngày trước, nay xin đặt quận huyện như cũ.”
Tham vọng nhà Minh là diệt Đại Việt, đồng hóa vào Trung Quốc, bóc lột và o ép xem như nô lệ, chứ ko phải cho kẻ lãnh đạo được làm lại lãnh đạo. Cho nên những chí sĩ của nhà Trần, đến tận ngày cuối khi phát hiện ra bộ mặt thật của nhà Minh, vì quá phẫn uất và hối hận, đã gieo mình xuống sông tự vẫn. Có lẽ, họ đã cứu vãn được một chút danh dự cuối cùng.
Lịch sử là bài học của tiền nhân.
600 năm trước đã sai điều ấy. 600 năm sau tuyệt đối không được làm bậy.
Tất cả chúng ta đều đã trách oan Hồ Quý Ly, rằng ông đã tạo cái cớ cho TQ mò vào. Không phải. Nhà Minh sẽ không mò vào nếu không được mời. Với nhà Minh thì Hồ hay Trần làm vua không quan trọng, vấn đề của họ là Đại Việt có sẵn sàng làm điểm giao thương gián tiếp cho họ đi buôn bán xuống phía Đông Nam Á hay không mà thôi. Vì chính sách mới của nhà Minh khi lên thay cho nhà Nguyên (gốc Mông Cổ) chính là khôi phục lại giá trị của việc giao thương buôn bán sau “con đường tơ lụa”, nơi tiếp theo là con đường trên biển. Nhưng chính sự xuất hiện của Trần Thiêm Bình, họ đã đổi hướng sang xâm lăng. Và tồi tệ nhất chính là một nửa dân tộc nước Nam đã không biết phân biệt địch ta. Họ đã chê trách Hồ Quý Ly cướp ngôi mà không đi theo ông.
Ở đây, người dân bị mắc vào một sự mâu thuẫn. Nhà Trần là 1 gia tộc tuyệt vời thời thịnh trị, nhưng thời mạt vận của họ, đấy là một gia tộc tự nhận mình chim ưng, xem dân như vịt để ăn, một gia tộc gọi Trung Quốc qua cứu. Vậy mà gia tộc ấy lại được ủng hộ hơn so với Hồ Quý Ly. Lý do: dân không hiểu về họ Hồ. Qua đó ủng hộ nhà Minh (rất giỏi “tâm lý chiến” trong lá cờ "Phù Trần diệt Hồ" ). Đến khi nhà Minh bắt cha con Hồ Quý Ly rồi, người dân mới nhận ra “Họ vừa đánh đổi một việc đỡ xấu, để đổi lấy việc xấu nhất, tồi tệ nhất”. Mà cái việc đỡ xấu của Hồ Quý Ly ấy là vì chưa nhìn ra được cái tốt sẽ xuất hiện sau đó nếu cải tổ thành công.
Tất cả đã bị đi theo một lối mòn lịch sử qua câu nói của Hồ Nguyên Trừng: "Thần không ngại đánh, chỉ sợ lòng dân có theo hay không theo mà thôi." 600 năm rồi, ai hiểu cho câu nói ngày ấy của tướng quân Hồ Nguyên Trừng hay không? Câu nói ấy được giải thích là đánh giá tình hình nhà Hồ là “chính sự phiền hà” nên lòng dân không hướng về. Không đơn giản thế, nó chứa đầy uẩn ức trong đó. Bởi bạn để ý đi, kẻ đế vương khi đánh nhau chỉ lấy máu quân sĩ để tưới dưới chân thành, chứ đâu để ý lòng dân này nọ đâu. Chưa kể đặc thù của chính trị đó còn là dùng quyền lợi, bổng lộc để mua lấy sự trung thành. Câu nói hôm ấy chính là LỜI OÁN THÁN, khi vị cha đẻ của súng thần công này cầm gươm lên thành Đa Bang để nhìn thấy 20 vạn quân Minh được sự hậu thuẫn của một lượng lớn người Nam.
Tuy vậy, chẳng lẽ lỗi chỉ ở dân? Không có chuyện đó. Lỗi cũng ở Hồ Quý Ly. Không phải vì cải cách của ông, cải cách chỉ đẩy ông xa khỏi tầng lớp nhân sĩ quý tộc. Còn chuyện thua trận là bởi tầm nhìn quân sự của ông là cực kỳ hạn chế. Hồ Quý Ly chính là vị vua/vị tướng đánh trận kém cỏi nhất mà lên ngôi cao nhất của lịch sử Đại Việt. Hồ Quý Ly đánh đến đâu thua đến đấy, đến cả Champa mà đánh còn không nổi, bị nó đuổi chạy cho như vịt, thì đương nhiên càng không phải là đối thủ của 20 vạn quân Minh. Hãy để ý nhé, khi quân Trung Quốc tràn vào. Lê Hoàn ra Bạch Đằng đấu đá mai phục chí chóe. Quang Trung thì khỏi cần tính vào. Còn anh Hồ Quý Ly đi đắp cái thành Đa Bang, cho voi chạy ra tấn công, giặc bắn súng, đốt luôn voi, voi bị đốt hoảng quá chạy lui lại, phá cổng thành, nhà Hồ thua chạy. Đấy là mưu kế của kẻ văn nhân, ko phải kẻ tướng quân. Tiếp tục, khi bị bắt, Hồ Quý Ly cũng không có khí khái tuẫn tiết, mà chấp nhận bị giải về Trung Quốc. Ở ông chỉ có cái yếu mềm của 1 văn nhân.
Lòng dân và quân sự đều không theo Hồ Quý Ly. Nhưng hậu thế chúng ta khi nhìn lại ông, trong 7 năm ông đã sống và đã lao tâm khổ lực cho dân tộc như thế nào. Tôi tin bạn sẽ thở dài tiếc nuối.
Tôi sẽ không bắt đầu bằng Hồ Quý Ly, tôi sẽ bắt đầu bằng cái tên Hồ Nguyên Trừng – người con cả của Hồ Quý Ly. Ông không đơn thuần là tướng quân, ông còn là một nhà khoa học, là nhà kỹ thuật quân sự, là một kỹ sư – kiến trúc sư xây dựng lỗi lạc, chưa kể còn là một nhà văn tài năng. Về văn, ông là ông tổ của thể loại hồi ký trong văn xuôi tự sự Việt Nam . Về quân sự, ông là người đã sáng chế và chỉ đạo chế tác súng thần cơ (hỏa pháo cải tiến) và thuyền cổ lâu (thuyền chiến lớn có hai tầng). Về xây dựng ông là tổng công trình sư của thành nhà Hồ, các con kênh và đường đê ở miền Bắc giai đoạn nhà Hồ cải cách. Thành nhà Hồ của Thanh Hóa có dịp hãy đến thăm. Những dòng miêu tả mà tôi trích ra đây, hãy nhớ để một ngày tận mắt chứng kiến di tích lịch sử cấp thế giới ấy:

“ Toàn bộ mặt ngoài tường thành và bốn cổng chính được xây bằng những phiến đá vôi màu xanh, được đục đẽo tinh xảo, vuông vức, xếp chồng khít lên nhau. Các bức tường thành được ghép từ những khối đá lớn, có phiến dài tới hơn 6 m, ước nặng 20 tấn. Tổng khối lượng đá được sử dụng xây thành khoảng 20.000 m3 và gần 100.000 m3 đất được đào đắp công phu. Các phiến đá được đục đẽo vuông vức, công phu xếp đan xen theo hình múi bưởi để tránh rung chấn lớn như động đất. Giữa các phiến đá xây thành không có bất kỳ chất kết dính nào nhưng tòa thành vẫn đứng vững hơn 600 năm qua dù chịu rất nhiều tác động của địa chấn và bom đạn tàn phá. Điều đặc biệt là công trình kiến trúc đồ sộ, vững chắc như vậy mà quá trình xây dựng chỉ vỏn vẹn ba tháng (từ tháng 1/1397 đến tháng 3/1397).
Thời ấy chưa có công nghệ vận chuyển hay ghép đá gắn xi măng, vậy làm sao để những bức tường thành được xếp vuông vắn, thẳng đứng và tồn tại đến ngày nay? Điều gì đã giúp người thợ xưa với công cụ thô sơ lại có thể vận chuyển và xây nên tường thành bằng những phiến đá khổng lồ?”
Sau này các nhà khảo cổ học tìm được những viên đá bi tròn. Hóa ra Hồ Nguyên Trừng đã sử dụng kỹ thuật tời trong xây dựng hiện đại để vận chuyển đá. À quên, hiện đại thì dùng mô tơ điện. Nhưng cơ bản thì nguyên lý sức người ngày đó cũng theo định luật Acsimet “Tỉ lệ nghịch Đường đi – lực” của ròng rọc mà bạn học ở Vật Lý lớp 8.

Hồ Nguyên Trừng chính là thiên tài trăm năm mới sinh ra một người của đất nước Việt Nam này.
Điều này gợi cho bạn điều gì? Đây là bộ óc tư duy logic trong thời phong kiến. Một người coi trọng thực hành và toán lý hóa hướng tự nhiên chứ không phải thi tài văn phú như các nho sĩ đương thời.
Ông đã sinh nhầm thời đại !

Cha ông thì sao? Hồ Quý Ly là một nhà cải cách. Tôi không dùng từ lớn, mà có lẽ nên dùng từ vượt tầm nhìn thì hay hơn đấy. Bạn tưởng tượng thế này nè, cái giai đoạn mà các ông nho sĩ mở miệng là ra câu đối, ông kia đối lại, thi Hương thi Hội thi Đình là làm bài phú vịnh hoa sen, hoa huệ thì Hồ Quý Ly đưa toán học vào thi. Ông phê phán nho giáo chuộng hình thức, thiếu thực hành, ông đẩy mạnh việc học lý thuyết đó để con em thực hành nhiều hơn. Nhiều người bảo Hồ Quý Ly gốc Chiết Giang, Đại Ngu là có ý hướng về Trung Quốc (Nghiêu Thuấn). Nhưng nếu vậy thì dâng 2 tay cho rồi chứ đánh nhau làm gì? Và nếu ông hướng về Trung, thì khi cải cách sao ông ko khen Nho giáo thời Tống mà lại phê phán, ko dùng tiếng Hán luôn mà lại muốn Việt Nam tự lực tự cường, đưa chữ Nôm vào dạy phổ thông (sau này chính Quang Trung cũng làm việc này). Trước giờ chỉ có Thăng Long mới có trường học công lập. Đến thời ông, các lớp học miễn phí tại các lỵ sở, phủ cũng được lập ra.
Đó là giáo dục, về y tế ông lập ra y tỳ để coi việc thuốc thang. Đấy là gì? Là bệnh viện thời nay đấy.

Hồ Quý Ly mạnh tay cải tiến bộ luật hình sự, và cải tổ thuế. Sưu thuế nặng đè lên hồi nhà Trần bị giảm thiểu. Đặc biệt người không có đất, đàn bà góa và kẻ mồ côi được miễn thuế. Ông hạn chế số nô tỳ trong các điền trang (điều gây đụng chạm quý tộc Trần). Luận về kinh tế, cải tổ quan trọng nhất của Hồ Quý Ly chính là TIỀN GIẤY. Vâng, bạn không nghe nhầm. Vào cái giai đoạn mà cứ nén bạc, nén đồng cái cạch thì ông làm tiền giấy. Bởi theo ông, đồng là dùng cho quân sự, kỹ thuật, không phải cho tiền. Đây có phải là tư duy của thế kỷ 19, 20 không?
Hồ Quý Ly cũng sinh nhầm thời đại.
Điều mà tôi thích nhất trong xã hội của Hồ Quý Ly đấy chính là xã hội chỉ dành cho người tài và người công tâm, những kẻ bất tài vô dụng đều bị loại bỏ. Xã hội coi trọng người giỏi. Ai giỏi thì được trọng dụng.
Hẳn bạn còn nhớ bài Lý Thường Kiệt tôi viết về một nhân vật tên là Nguyễn An chứ? Hoạn quan Nguyễn An chính là người sinh ra trong thời đại coi trọng kỹ thuật và tài năng này. Hồ Nguyên Trừng đúc súng thần công, còn Nguyễn An trở thành tổng công trình sư xây dựng tứ cấm thành Bắc Kinh sau khi bị nhà Minh bắt về. Toàn là nhân tài kỹ thuật cả. Vậy mà ta mất cả. Buồn thay !
Lời kết:
Chúng ta luôn nhắc về Duy Tân Minh Trị của Nhật Bản với sự ngưỡng mộ. Nhưng chúng ta đã có một Minh Trị từ thế kỷ 15 rồi. Có điều hoàn cảnh lịch sử, hoàn cảnh thời đại, mà trên tất cả là cái bóng khổng lồ của nền văn minh Trung Hoa đang cường thịnh đã phủ bóng lên dân tộc Việt Nam giai đoạn ấy. Để rồi sự cải tổ như mặt trời của Hồ Quý Ly hóa ra chỉ là vệt đom đóm giữa đêm đen hoang mạc.
Khi bạn đọc được những gì mà tôi viết về Hồ Quý Ly ở trên, bạn sẽ hiểu trong cái thời đại mà nho sĩ còn đông đảo như thế, trong cái thời đại mà người dân còn bỡ ngỡ với những điều mới mẻ. Trách sao người dân không hiểu cho nhà Hồ. Nhà Hồ không có lòng dân không phải vì nhà Hồ không nghĩ cho dân, mà vì dân không hiểu những cải tổ của nhà Hồ.
Thời đại ấy, giai đoạn ấy, cả Đông Nam Á, cả Châu Á, cả Nhật Bản, đều không theo kịp tầm nhìn ông chứ nói gì người Việt Nam cùng thời đại. Ông thua không phải vì ông kém, mà vì tầm chính trị của ông vượt quá người, nó không rơi vào đúng thời đại. Để cuối cùng ông phải dùng cái “sở đoản” (cầm quân) đi đương cự quân Minh. Chứ chẳng có tướng tài nào bày mưu tính kế cùng ông. Bởi họ cứ nghĩ ông là kẻ bạo chúa vô đạo, chết đi cho xong.
Bi kịch vậy đấy ! Thống hận vậy đấy !
***
Hãy nhớ những gì tôi viết đến giờ, bởi đó là những điều bạn sẽ còn ghi nhớ khi tôi viết tiếp phần 2:
VUA MINH MẠNG
Tại sao lại có vua Minh Mạng – người xuất hiện 400 năm sau?
Bởi Minh Mạng cũng là một thiên tài sinh nhầm thời đại.
Cái sinh của Hồ Quý Ly là sinh ra quá sớm. Cái sinh của Minh Mạng là sinh ra quá muộn.
Thời kỳ trị vì của Minh Mạng là thời đại rực rỡ nhất của nhà Nguyễn. Hãy nhớ lại bài tản mạn năm xưa của tôi:
“Dưới sự trị vì của người này, lãnh thổ Việt Nam là rộng lớn nhất lịch sử. Trở thành hai đế quốc mạnh nhất Đông Nam Á. Cùng với Xiêm La áp đặt ảnh hưởng lên Khơ Me.
Tự hào với những gì mình đạt được. Vị vua ấy đã đổi tên quốc gia là Đại Nam đầy ngạo nghễ. Người ấy chính là Nguyễn Phúc Đảm, niên hiệu Minh Mạng.
Tôi thường tiếc nuối hoàng tử Cảnh, vì vậy tôi luôn có chút đánh giá mang tính chủ quan cho hoàng tử Đảm của Gia Long. Trong thế kỷ 19, khi phong trào Tây học nở rộ mạnh mẽ. Ngài lại chọn Nho giáo để phòng thủ.

Và ta quên mất một điều. Nho giáo dưới thời ngài, quốc gia dưới thời ngài lại thịnh trị.
Có lẽ rằng trí tuệ ấy đã sinh nhầm thời đại.

Hồ Quý Ly sinh trước 400 năm, còn Minh Mạng sinh muộn 400 năm. Họ không thể đổi vai cho nhau.
Lịch sử Việt Nam vì thế toàn những chữ "Nếu" đau lòng.”
Hẹn gặp các bạn ở phần 2 bài viết:
“VUA MINH MẠNG, MỘT “LÊ THÁNH TÔNG” LỠ LÀNG CỦA THẾ KÝ 19”
Còn giờ, hãy nghiền ngẫm thêm về Hồ Quý Ly.
(Dũng Phan)
Đăng ký: Nhận xét ( Atom )

Giới thiệu

Dành cho những ai cùng chung sở thích và niềm đam mê với Lịch sử quân sự. Ở page này, không có sự phân chia Địch / Ta, Thiện / Ác... không có những quan điểm chính trị được lồng ghép hay cổ xuý tuyên truyền... page chỉ đơn giản là những câu chuyện, thông tin, nhận định & đánh giá về một thời đã qua. Những trận đánh đã đi vào lịch sử, những chiến thuật huyền thoại, những con người, tướng lĩnh kiệt xuất... Và cuối cùng, đó là những cố gắng dù hạn chế của mình dành cho những ai cùng đam mê.

LATEST POSTS

  • Những bí ẩn trong vụ 11/9 (phần II)
    1. Vì sao Washington cho phép rất nhiều công dân Saudi Arabia, bao gồm nhiều người trong gia đình trùm khủng bố Osama bin Laden, rời nước Mỹ...
  • NGƯỜI HÙNG SƠN BẢN NGŨ THẬP LỤC
    Hôm nay, mình dành để viết về ông, vị tướng lĩnh thứ 2 mà mình ngưỡng mộ tuyệt đối: Đô đốc Yamamoto Isoroku. "... Trong 1 nước...
  • CÁI CHẾT CỦA ĐÔ ĐỐC YAMAMOTO VÀ NHỮNG CÂU HỎI "TẠI SAO"?
    Đúng 8:00 sáng ngày 18/04 năm 1943, tại căn cứ không quân Nhật trên đảo Rabaul, đoàn công tác đặc biệt của Đô đốc Yamamoto Isoroku xuất...
  • VỢ CỦA NGƯỜI PHI CÔNG THẦN PHONG
    Ghi chú: khổ quá, đây là phim các ông giời à. Mà lại là phim tình yêu, chứ không phải phim lịch sử! Nên các ông làm ơn bớt bớt việc ...
  • CÓ HAY KHÔNG TÍNH CHÍNH THỐNG CỦA TRIỆU ĐẢ & NHÀ NƯỚC NAM VIỆT.
    Hôm nay, tôi xin tiếp câu chuyện về Triều Đà - tức Triệu Vũ Đế và nhà nước Nam Việt của ông. Quả thực, đây là 1 nhân vật gây nhiều tranh...
  • Thiên tài lập dị: Sadaaki Akamatsu
    Một trong những ACE còn sống sót sau thế chiến thứ 2 của Nhật Bản với số chiến công là 50+ @ Ảnh chụp năm 1945 tại Không đoàn 302 đóng tại...
  • SAU TẤT CẢ - PUTIN LÀ KẺ THẮNG
    Nói cái câu này vào đúng cái hôm Putin phát biểu ủng hộ Trung Quốc ở vụ kiện Biển Đông chắc khiến cho các đồng chí phe cờ vàng, hoặc cá...
  • IOSIF STALIN - NGƯỜI ANH HÙNG DÂN TỘC HAY BẠO CHÚA KHÁT MÁU?
    Đầu năm 2005, tranh luận đã nổ ra ở thủ đô Moskva về việc có nên xây tượng đài cho nhà lãnh tụ Iosif Stalin hay không. Ở các hiệu sá...
  • NGŨ HỔ TƯỚNG” NHÀ THỤC HÁN TRONG CHÍNH SỬ: HUYNH ĐỆ, HÀNG TƯỚNG VÀ KẺ CHỊU THIỆT THÒI
    Đầu tiên, trước khi bắt đầu, tôi phải xin nói rõ 1 vấn đề mà cho đến nay, vẫn còn rất nhiều bạn nhầm lẫn. + Bộ "Tam Quốc Diễn Nghĩ...
  • [Bình Luận] 3 NĂM, VIÊN ĐẠN VÀ QUẢ ĐẠI BÁC
    3 năm trước tôi gửi tiền cứu trợ bão lụt quê tôi cho báo Dân Trí. 3 năm sau, ngày hôm nay tôi cũng ủng hộ tiếp. 3 năm trước cũng lụ...

Categories

  • 1000 Năm Bắc Thuộc
  • 11-09
  • An Dương Vương
  • Âu Lạc
  • Bác Hồ
  • Biển Việt Nam
  • Chăm Pa
  • chiến hạm Trung Quốc
  • chiến tranh thế giới thứ 2
  • Dũng Phan
  • Đại Ngu
  • ERWIN ROMMEL
  • Formosa
  • Gạc Ma
  • Gia Long
  • Hoàng Sa
  • Hồ Chí Minh
  • Hồ Quý Ly
  • IOSIF STALIN
  • khủng bố
  • Lê Thánh Tông
  • Lê Tư Thành
  • Lịch sử
  • Lịch Sử Cận Đại
  • Lịch Sử Thế Giới
  • Liên Xô
  • lũ lụt
  • lưu bị
  • Lydia
  • Mỹ
  • Nam Việt
  • Nga
  • ngập úng
  • Nguyễn Ánh
  • Nguyễn Huệ
  • nhà Hán
  • nhà Minh
  • nhà Thanh
  • Nhật Bản
  • Nho giáo
  • Nina Alexeyevna Lobkovskaya
  • Nữ thiện xạ
  • Phát Xít Đức
  • phi công Thần Phong
  • Phong Kiến
  • Putin
  • quan vân trường
  • quảng bình
  • Quang Trung
  • Sadaaki Akamatsu
  • Sài Gòn
  • Tam quốc diễn nghĩa
  • Tetsuo Tanifuji
  • Thành nhà Hồ
  • Thỗ Nhĩ Kỳ
  • thủy điện xả lũ
  • Trần Thiêm Bình
  • triều cường
  • Triệu Đà
  • triệu tử long
  • Trung Quốc
  • trương phi
  • Trường Sa
  • Việt Nam
  • Xã Hội Hiện Tại
  • Yamamoto Isoroku
Được tạo bởi Blogger.

Facebook

Lưu trữ Blog

  • ►  2017 (9)
    • ►  tháng 5 (9)
  • ▼  2016 (18)
    • ▼  tháng 10 (18)
      • VỢ CỦA NGƯỜI PHI CÔNG THẦN PHONG
      • [Bình Luận] Bài Hán, bài Tàu một các mù quáng
      • SAU TẤT CẢ - PUTIN LÀ KẺ THẮNG
      • Những bí ẩn trong vụ 11/9 (phần II)
      • BIỂN VIỆT NAM
      • [Bình Luận] Mấy dòng tâm sự
      • HỒ QUÝ LY - BẢN BI HÙNG CA CỦA HOÀNG ĐẾ SINH NHẦM ...
      • [Bình Luận] Sài Gòn tại sao ngập úng nhiều như vậy
      • IOSIF STALIN - NGƯỜI ANH HÙNG DÂN TỘC HAY BẠO CHÚA...
      • GIA LONG NGUYỄN ÁNH - GÓC NHÌN LỊCH SỬ NÀO CHO ÔNG?
      • HOÀNG ĐẾ QUANG TRUNG – NGUYỄN HUỆ (P2)
      • Vị tướng số 1 Việt Nam
      • NẾU EM MUỐN THÀNH CÔNG, ĐỪNG ĐỂ Ý NGƯỜI TA NÓI GÌ
      • [Bình Luận] 3 NĂM, VIÊN ĐẠN VÀ QUẢ ĐẠI BÁC
      • Lê Thánh Tông - Vị Vua giỏi nhất lịch sử nước Việt
      • [Bình luận] Chiến hạm Trung Quốc cập cảng Cam Ranh
      • Tại sao Quang Trung đòi Lưỡng Quảng
      • TRIỆU ĐÀ & Tính chính thống của nhà nước Nam Việt?

Từ khóa

áo thun polo nam | quần áo thể thao nữ
áo sơ mi nam | áo t-shirt nam | quần kaki nam
quần short kaki | quần áo nỉ nam
đồ lót nam | váy polo | áo lót nữ
bít tất nam | quần váy nữ | quần lót nữ | váy thun
| bộ nỉ nữ | đồ lót trẻ em

Liên kết hữu ích

1000 NĂM BẮC THUỘC
PHONG KIẾN
LỊCH SỬ CẬN ĐẠI
XÃ HỘI HIỆN TẠI
LỊCH SỬ THẾ GIỚI

Liên hệ

Copyright 2014 Lịch sử Việt Nam .
Blogger Templates Designed by Thị Trường Cà Phê